Thứ Sáu, tháng 7 21, 2006
Giờ kiểm tra
Nhận lại sổ từ tay thày, Jonhny phụng phịu:
- Thưa, thày mới ký mà chưa cho điểm ạ!
Thứ Năm, tháng 7 20, 2006
Một người hét vang ở nơi công cộng: - Tổng thống của chúng ta là một con lợn thiến có bộ óc bé như óc chim sẻ! Lập tức, anh ta bị bắt và đưa ra tòa. Tòa kết án rất nhanh: - Mười năm lao động khổ sai vì tội phỉ báng tổng thống. Cộng thêm 30 năm tù vì để lộ bí mật quốc gia
Bà mẹ có năm cô con gái. Một hôm các cô hỏi: - Mẹ ơi! Chúng con có giống bố không? - Cả năm đứa đều giống bố cả, giống như đúc ấy! - Thế tại sao năm chị em chúng con chẳng đứa nào giống đứa nào? - Thế chúng mày tưởng bố chúng mày giống nhau hay sao?
Thứ Tư, tháng 7 19, 2006
đọc lái koi nào ^.^
Có óc hài hước để đương đầu với khó khăn

Thói thường, khi sung sướng, hạnh phúc người ta thường an nhiên hưởng thụ chỉ những khi đau khổ, buồn phiền, họ mới kêu lên: "Tại sao tôi lại khổ thế này? Tôi đã làm gì nên tội để gánh chịu hậu quả này? Tôi tử tế với mọi người, tôi ăn ở hiền lành, tại sao tôi lại không may như vậy?"
Những câu hỏi này, nếu được lập đi lập lại thường xuyên sẽ làm chúng ta phiền muộn hơn cả bản thân vấn đề gây ra phiền muộn. Đó là vì chúng ta đã tự đưa vai ra gánh vác tộI lỗI và mang mặc cảm mình là nạn nhân. Bên cạnh mặc cảm tội lỗi, chúng ta còn tốn biết bao thời giờ để hy vọng điều tốt đẹp hơn.
Dù hy vọng rất cần thiết để thúc đẩy chúng ta tiến về phía trước, nhưng nếu hy vọng quá nhiều, chúng ta sẽ đi đến thất vọng. Hy vọng viễn vông là tự tước đoạt quyền được chap nhận và thích nghi với hiện tại. Con người sinh ra đã được 'lập trình' để thích ứng với hoàn cảnh một cách tốt đẹp, nhưng liệu chúng ta có thích ứng được với mọi khó khăn không?
Muốn thích ứng với hoàn cảnh, cần phải có một tư tưởng lạc quan. Một cuộc khảo sát do các nhà nghiên cứu Úc thực hiện đầu tháng Hai năm 2004 vớI đề tài 'Tinh thần lạc quan và đời sống của những bệnh nhân ung thư phổi", cho thấy sự lạc quan không giúp kéo dài đời sống của một nhóm bệnh nhân bị ung thư phổi. Những người làm khảo sát đi đến kết luận: vai trò của lạc quan đã bị đánh giá quá cao.
Trong lúc nghiên cứu này xem nhẹ vai trò của tư tưởng lạc quan đối với sự lành bệnh, nhiều bác sĩ vẫn ủng hộ quan niệm ý nghĩ lạc quan ảnh hưởng đến chất lượng đời sống. Trong Tạp chí NY Times số ra ngày 22 tháng Hai năm 2004, Dr Abraham Verghese đã viết rằng thật là đơn giản khi nghĩ có những động lực siêu nhiên giúp chúng ta tống khứ bệnh tật; tuy nhiên ý nghĩ lạc quan, hy vọng, sẽ giúp một người sống trong bệnh tật hơn là chết vì bệnh tật. Hy vọng là một điều kỳ diệu mà Emily Dickinson gọi là "Ý nghĩ có cánh". Tuy nhiên, hy vọng cần phải giản dị, thực tế. Thay vì luôn tìm hiểu nguyên nhân vì sao sự bất hạnh đến với mình mà không đến với người khác, thay vì bị ám ảnh bởi bệnh tật và ý nghĩ mình sẽ không bao giờ lành bệnh vì lời cầu xin của mình không tới tai đấng thiêng liêng, hãy lạc quan, hy vọng và tập thích nghi với hoàn cảnh, học hỏi kinh nghiệm sống từ hoàn cảnh. Dưới đây là vài đề nghị giúp bạn giảm được sự căng thẳng tinh thần, sự bi quan khi gặp khó khăn:
- Khi gặp khó khăn, hãy tưởng tượng bạn đang lái xe và gặp một chướng ngại vật trên đường. Chướng ngại vật đó không song hành với bạn suốt con đường, vì thế, hãy gạt nó qua một bên. Ngay cả khi phải đi cùng chướng ngại đó, bạn vẫn có thể đi hết lộ trình của mình mà vẫn vui vẻ như thường. Nếu một vấn đề nào đó đang làm bạn nhức đầu, mỗi khi nghĩ tới nó, bạn có thể hét lên: hãy biến đi!
- Thay vì nghĩ đến hậu quả thất bại của mình hãy nghĩ đến quãng đời mà bạn đã sống đầy đủ nhất, ý nghĩa nhất. Đừng nghĩ về những thất bại đã qua, những khó khăn sắp tới. cuộc sống không có điểm khởi đầu và cũng không có điểm kết thúc, mỗi người trong chúng ta chỉ hiện diện và tồn tại trong một khoảng thời gian nào đó của cuộc sống mà thôi. Vì thế, hãy sống trong hiện tại và chỉ nghĩ đến hiện tại mà thôi.
- Đừng quan tâm đến những điều căng thẳng nhỏ nhặt để tâm trí được rảnh rang đối phó với vấn đề lớn hơn.
- Hướng năng lực vào nơi cần sử dụng nhất.
- Nếu cảm thấy đời sống đang bị bào mòn, hủy diệt, hãy sử dụng óc sáng tạo và chun bị đối phó vớI hậu quả hơn là buông xuôi theo hoàn cảnh. Nếu cần, đừng sợ phải tìm một việc làm mớI, thay đổI nơi cư ngụ. Hãy làm tất cả những gì có thể làm để lấy lại nhiệt tình, năng lực.
- Sử dụng óc hài hước: một vấn đề nghiêm trọng có thể trở thành nhẹ tênh nếu bạn cười. Hãy tự làm vui mình bằng những ý nghĩ riêng của mình. Nghĩ đến hoặc nói về những điều thú vị như thể bạn là một kịch tác gia hài hước. Hơn nữa, ý nghĩ hài hước làm phát sinh những kích thích tố có tác dụng làm bạn khỏe mạnh hơn.
- Đừng quá quan tâm về nguyên nhân phát sinh của sự vật mà nên tập trung vào những điều làm bạn vui trong hiện tại. Thay vì thắc mắc, hãy cám ơn cuộc đờI đã mang lại cho bạn những gì bạn đang có.
- Hãy đối xử tử tế với người khác vì điều đó sẽ làm bạn vui hơn và cảm thấy hãnh diện về khả năng xử sự của mình nhưng đừng chờ đợI long tử tế của mình được đáp trả.
Thiên hạ đệ nhất lười!
Có một ông thầy rất lười biếng, thường kiếm cớ để không phải dạy dỗ gì cả. Một hôm ông vào lớp hỏi học sinh:
- Các em có biết hôm nay học cái gì không?Cả lớp trả lời:
- Thưa thầy không!
Thầy tỏ vẻ giận dữ :
- Không biết? Vậy tới trường để làm cái gì? Về hết đi!
Đám học trò khúm núm kéo về hết và bàn với nhau là lần sau thầy có hỏi thì sẽ trả lời biết xem thầy tính sao.
Hôm sau, thầy giáo lại hỏi:
- Hôm nay các em có biết sẽ học cái gì không?
Cả lớp đồng thanh trả lời:
- Dạ biết!
- Đã biết hết rồi thì còn ở đây làm cái gì vậy? Về hết đi!
Tụi học trò tức lắm, cho nên bàn rằng kì sau thầy có hỏi thì nửa lớp sẽ trả lời “có” và nửa lớp sẽ trả lời “không” xem thầy tính sao.
Ngày kế tiếp thầy hỏi:
- Các em biết hôm nay học cái gì không?
Nửa lớp trả lời:
- Thưa biết!
Nửa lớp trả lời :
- Thưa không!
- Vậy thì đứa nào biết ở lại dạy mấy đứa không biết, còn thầy về đi ngủ!
Thứ Ba, tháng 7 18, 2006
Bợm nhậu
Anh tài xế ngạc nhiên:
- Thưa ông, đây là ga xe lửa mà.
- Ồ, thế à - ông ta móc tiền ra đưa cho tài xế và nói - Bữa sau anh nhớ đi chậm lại một tí nhé!
Giống đực
- Bà nội, bà nội ơi, bà có thể sinh em bé được không ạ?
- Ồ, các cháu yêu quý, dĩ nhiên là bây giờ thì bà không thể sinh con được nữa rồi!
Nghe xong, cậu anh đắc ý quay sang nói với em:
- Thấy chưa, anh đã bảo với em bà là giống đực mà!
Con nhà tông giống cái gì?
Con nhà tông không giống lông cũng giống cánh. Thế mà hai bố con nhà nọ không giống tông, chẳng giống cánh lại giống cái khác mới mệt...bà mẹ.Ông nội hỏi cháu:
- Ông nghe nói cô giáo đã mời bố cháu đến lớp để phàn nàn về hành vi của cháu, đúng không?
- Đúng ạ! Nhưng sau đó, cô giáo lại mời mẹ cháu đến để phàn nàn về hành vi của bố cháu.
Hãy cười lên

Trong tiếng Anh từ “smile” có nghĩa là nụ cười; bạn có biết nụ cười được tạo nên từ những yếu tố nào?
- Sweet: ngọt ngào.
- Marvellous: tuyệt diệu.
- Immensely likeable: vô cùng đáng yêu.
- Loving: đằm thắm.
- Extra special: thành phần phụ quan trọng.
Nụ cười tưởng chừng như rất bình thường nhưng lại là món quà vô giá mà tạo hóa đã hào phóng ban tặng cho loài người. Chúng ta sẽ sống thế nào khi không biết cười? Chúng ta sẽ biểu lộ sự vui mừng bằng cách nào nếu không có nụ cười?
Nụ cười có thể xua tan mọi đau buồn, hàn gắn mọi vết thương, làm dịu đi nỗi cô đơn và quan trọng hơn hết là mang mọi người đến gần nhau hơn... Nụ cười là thứ tài sản quí giá mà không phải ai cũng dễ dàng có được nếu chẳng chịu mở rộng lòng mình để đón nhận nó... Hãy tạo cho mình nụ cười bằng những việc làm có ý nghĩa, bạn sẽ thấy cuộc đời này tuyệt diệu biết chừng nào!
Bạn có thể làm cho bản thân mình trở thành một con người mới: buổi sáng thức dậy mỉm cười, mỉm cười bước ra khỏi nhà, mỉm cười khi gặp gỡ người khác, khi làm việc mỉm cười, khi nghỉ ngơi cũng mỉm cười - tất cả điều này là một thói quen tốt. Mỉm cười là một niềm vui mà tự bạn có thể thực hiện được.
Khi bạn tặng nụ cười cho người khác, bạn có thể sẽ cảm nhận được niềm vui chân chính, người khác có được sự cổ vũ khích lệ của bạn, tâm tình của họ cũng có thể vì thế mà phấn chấn. Bạn hãy nhanh chóng tìm niềm vui đến cho người khác vì một thế giới thêm tươi đẹp, vì một trái tim muốn biểu lộ niềm vui, chúng ta mỉm cười!
10 lý do để mỉm cười:
- Mỉm cười đẹp hơn cái nhíu mày của chúng ta.
- Mỉm cười làm chúng ta vui vẻ thêm.
- Mỉm cười khiến ngày tháng chúng ta đã và sắp đi qua trở nên có ý nghĩa.
- Mỉm cười giúp ích đối với việc kết bạn.
- Mỉm cười biểu thị sự thân thiện, dễ gần.
- Mỉm cười tạo nên một ấn tượng tốt cho người khác.
- Mỉm cười với người khác, người khác cũng sẽ mỉm cười với bạn.
- Nếu bạn mỉm cười thì bạn càng trở nên tự tin và thu hút hơn.
- Nụ cười của bạn sẽ làm giảm bớt sự lo lắng của người khác.
- Một nụ cười có thể giúp bạn có tình yêu đích thực.
Theo TTO
Thứ Hai, tháng 7 17, 2006
Hai chang tho san
“Hai chàng thợ săn New Jersey đang lang thang trong rừng, thì đột nhiên một người ngã lăn ra đất. Có vẻ như anh ta đã tắt thở, mắt trợn ngược lên. Người bạn thấy vậy bèn rút ngay điện thoại di động và gọi cho sở cứu hộ khẩn cấp. Anh ta gấp gáp thông báo cho người trực máy: “Bạn tôi đã chết! Tôi phải làm gì bây giờ?”.
Đầu dây bên kia, một giọng nói dịu dàng, bình thản cất lên: “Hãy bình tĩnh. Tôi sẽ giúp anh. Nhưng trước hết, phải chắc chắn là bạn anh đã chết”. Một quãng im lặng, rồi có tiếng súng nổ. Giọng người thợ săn lại vang lên qua máy. Anh ta nói: “OK, bây giờ thì làm gì nữa?”.
Tèo viết thư
*~^o^~*
Nhà trường là nhà tù, sách vở là kẻ thù đi học là đi tu
Thầy cô như sát thủ, thời gian như cao su! Bạn bè như tôm sú.
Râu tôm nấu với ruột bầu,
Chồng ăn nhổ toẹt lầu bầu chê ngu!
Có con chim vành khuyên đực, dáng trông thật găng-tơ quá. Gọi lại, vả ngay đánh cho quên thói đời. Chim gặp bác chào mào, 1 cước. Chim gặp cô sơn ca, đập luôn. Chim gặp anh chích choè, bạt tai. Chim gặp chị sáo nâu, 1 đạp ................
Chiều chiều đá bóng ngõ sau.Thua mà quịt nợ là tao đập mày
Tiền là giấy ~> Đốt là cháy .
Người yêu là rác ~> Đầy là đổ.
Tình là bụi ~>Thổi là bay.
Đời là phù du ~>Ngu là phù mỏ.
Đường về đêm tối canh thâu.Nhìn anh tôi tưởng con trâu đang cười
Anh đi anh nhớ quê nhà.Nhớ tô bún mắm, gỏi gà, chiếc nem nhớ luôn cả mấy hàng kem.Anh ăn cho đã chờ em trả tiền
Cánh cò bay lả bay laAnh cầm cây súng, bay qua anh "bùm"
Yêu là khổ Không yêu là lỗ Thà chịu khổ chứ tui không chịu lỗ
Chủ Nhật, tháng 7 16, 2006
Chuyện thằng Tèo
Cô giáo bảo Tèo: Em lười học thì chỉ làm khổ bố mẹ thôi.
- Thưa cô, nhưng bố em lại bảo, chính cô mới làm bố khổ, phải suy tư nhiều, và thỉnh thoảng còn mất ngủ nữa.
- Thật vậy sao, - mắt cô giáo sáng lên - Em thử nói rõ hơn xem nào?
- Thì cô cho nhiều bài tập về nhà quá, bố em không làm xuể.
***
Tèo đứng dưới sân nhà tập thể, gọi inh ỏi:
- Hà My, Hà My, tớ cần cậu với tư cách là một phụ nữ thực sự. Cậu xuống đây với tớ nhé.
Mẹ My ngó đầu ra, mắng:
- Con nhà ai mà bậy bạ vậy hả, mới tí tuổi đầu… Về ngay.
- Nhưng cháu cần Hà My lắm lắm, tất cả bọn con trai đứng kia cũng cần.
- Về ngay không tao sang mách bố mẹ bây giờ.
- Nhưng không có Hà My thì ai lấy cho bọn cháu quả bóng bị rơi vào nhà vệ sinh nữ bây giờ?
***
Tèo đứng ở ngưỡng cửa nói với chàng trai đến tán tỉnh chị gái.
- Em nhìn thấy anh ôm hôn chị em.
- Nói bé thôi, cho em 10.000 đồng.
- Cảm ơn anh, trả lại anh 5.000 đồng.
- Thằng này ngoan thật.
- Không, em chỉ muốn công bằng, các anh khác cũng chỉ trả em có 5.000 đồng.
Thầy và Trò...
Trong lớp học thày giáo mắng học sinh: Các em lười học quá, chỉ có mỗi một việc ăn học mà cũng không xong. Lúc bằng tuổi các em, Tổng thống Abraham Lincoln đi bộ đến trường hằng ngày, 7 dặm đi 7 dặm về và học rất giỏi.
Dưới cuối phòng có tiếng nói lại nho nhỏ:
- Nhưng thày ơi, lúc bằng tuổi thày, ông Abraham Lincoln đã làm tổng thống rồi ạ!
***
Thày giáo hỏi cả lớp trong giờ toán đố:
- Nếu năm ngoái thày sinh đôi hai cậu con trai, năm nay sinh thêm một gái, đố các em thầy có bao nhiêu con?
Cả lớp im phăng phắc, tiếng con ruồi bay cũng nghe. Thấy không ai giơ tay, thầy bảo:
- Tí, nói thày nghe nào?
Tí lúng túng:
- Thưa thầy không có đứa nào cả.
Thày ngạc nhiên:
- Này nhé, năm ngoái 2, năm nay 1...
Tí lắc đầu quả quyết:
- Thưa không ạ... Mẹ em nói chỉ có đàn bà mới sinh con được thôi ạ.
***
Trong tiết học lịch sử, thày hỏi cả lớp:
- Các em có biết ai là người Việt Nam bay lên vũ trụ đầu tiên không ?
Tí nhanh nhẹn đáp: Chú Cuội ạ!
***
Trong giờ thi trắc nghiệm với 2 câu trả lời "Đúng" hay "Sai". Thày hỏi trò:
- Sao không làm bài đi, lại nghịch với đồng bạc cắc?
- Dạ thưa thày, em đang làm bài đấy ạ. Hình là "Đúng" còn chữ là "Sai" đó.
Cuối giờ sau khi cả lớp nộp bài xong, thày lại hỏi :
- Sao em chưa nộp bài vậy, lại nghịch với đồng bạc cắc nữa?
- Em đang kiểm lại trước khi nộp thầy ạ.
Lại chuyện học hành...
Ông chồng trò chuyện với vợ:
- Này em, từ ngày chúng ta dùng tiền để thưởng, con trai mình học khá hẳn lên, nhiều điểm 10 lắm, em thấy vui chứ?
- Theo em thì hẳn là nó đã đem tiền chia cho thày giáo một nửa thì có.
***
Thày giáo hỏi:
- Trong năm học vừa qua, nhân vật nào gây ấn tượng mạnh nhất đối với các em?
Một học trò trả lời:
- Thưa thày, Napoleon ạ.
Trò khác:
- Thưa thày, Lincoln ạ.
Đến lượt John, cậu bé cứ ấp úng mãi:
- Thưa thày.... bố em ạ..., nhất là lúc bố xem điểm tổng kết cuối năm của em.
Xuống lớp 1 mà học...
Ở lớp 3 của một trường tiểu học, trong giờ Văn, một cậu bé đưa cho cô bạn bên cạnh mẩu giấy nhỏ, trong đó viết nguệch ngoạc: “Sau giờ học, chúng ta sẽ ra công viên và ngồi trên ghế đá chơi”.
Cô bạn đọc lướt qua, hiểu ý, nhìn cậu bé bằng con mắt khinh mạn và bĩu môi. Một lát sau, cô đẩy sang cậu bé một mẩu giấy nhỏ với dòng chữ: “Nếu chỉ có vậy thì mày xuống lớp 1 mà học”.
Những bài tập làm văn... dựng tóc gáy
"Nhà em có một con gà. Buổi sáng thức dậy, nó nhảy từ dưới đất lên nóc chuồng, rồi lại nhảy lên đống củi, vỗ cánh và gáy ầm ĩ. Tức mình, em ném nó què chân".
Đây chỉ là một trong những "áng văn" độc đáo mà tôi đã gặp trong quá trình dạy học. Có lẽ em này chuyên đọc những truyện tranh kiểu như: "Đấm! Đá! Hự ! Bụp!..." và đã áp dụng khá nhuần nhuyễn khi làm bài văn "Tả con gà nhà em".
Còn đây là bài văn "Tả sinh hoạt một buổi tối ở gia đình em": "Ăn cơm xong, bố em ngồi uống nước, mẹ em thì rửa bát, còn chúng em cất xoong nồi. Bỗng điện phụt tắt. Bố em bảo: 'Thôi, hôm nay lại mất điện, cả nhà mình đi ngủ sớm!'". (Có khả năng nhà học sinh này ở khu vực hay bị ông điện cắt đột xuất).
Một học sinh giỏi toán của lớp, bố mẹ suốt ngày bắt "làm toán đi", thì tả cô giáo: "Chiều dài của cô giáo em là..., chiều rộng của cô giáo em là...". (Xin lỗi, tôi không thể tiết lộ (...) được).
Khi cô giáo ra đề bài: "Tưởng tượng mình là Thánh Gióng lên tâu với Ngọc Hoàng những việc mình đã làm dưới trần gian", có em đã viết: "Lên đến cổng trời, ta gặp ngay ông Thiên Lôi, ông ấy cười khà khà vỗ vai ta và rủ ta vào nhà ông ấy làm vài chén rượu cho đã". Chao ôi! Sự tưởng tượng này rất có thể bắt nguồn từ thực tế em được chứng kiến các cuộc nhậu triền miên ở xung quanh.
Một học sinh mê truyện trinh thám thì tả tiết học trong lớp như thế này: "... Cô giáo em đang giảng bài, bỗng nhiên có tiếng gõ cửa như làm ám hiệu: Cạch... cạch... cạch. Và sau làn kính mờ là một bóng đen đứng lặng im. Cô giáo em rón rén ra mở cửa, cả lớp im lặng hồi hộp... Trời! Thì ra là bác hội trưởng hội phụ huynh của lớp...".
Với đề bài "Em hãy tả bà nội thân yêu trong gia đình em", một học sinh "tả thực" như sau: "... Bà nội em rất hiền. Mắt bà một mí nhìn sụp xuống. Bà khoái ăn trầu, ngày nào cũng ăn, nhổ ra cái nước đỏ lòm. Bà rất thích đánh em vì em hay trốn ngủ trưa. Cái roi bà giấu sau cánh cửa. Bà sai em đi mua cho bà ly chè sương sa, bánh lọt. Vừa đi em vừa húp bớt lớp nước dừa ở trên vì nó béo lắm. Về nhà nhìn ly nước, bà sai em ra xin thêm nước dừa và chê bà bán hàng hà tiện nước dừa. Em đâu có dám xin thêm. Bà em rất cao. Thân bà cao bảy thước. Gần nhà em có mấy cái cô bán bia ôm, buổi trưa hay la lối, cười giỡn om sòm với mấy cái ông lạ hoắc ở đâu tới. Bà tức lắm, chống nạnh chửi qua. Mấy cô thấy bà cao lớn, không dám chửi lại".
Ca dao, tục ngữ vốn là những thứ rất thân thuộc với người Việt từ nhỏ. Thế mà học sinh, sinh viên của chúng ta cũng có những kiến giải rất lý thú. Một nữ sinh giải thích câu tục ngữ "Giặc đến nhà, đàn bà cũng đánh" như thế này: "Câu tục ngữ nói lên sự dã man của bọn giặc cướp, khi đã tràn vào làng mạc, nhà cửa thì không cứ đàn ông, mà cả đàn bà, trẻ em chúng cũng đánh đập, hành hạ...". Hay như câu "Một con ngựa đau, cả tàu bỏ cỏ" có người giải thích một cách đầy "sáng tạo": "Câu tục ngữ cho thấy sự thông minh của loài ngựa, chúng thấy có một con bị đau là cả bọn bỏ ăn ngay, để đề phòng bệnh lây lan qua đường tiêu hoá".
Thế mới biết, có rất nhiều yếu tố tác động đến việc học văn của học sinh, để chúng ta đã và đang được thưởng thức những bài văn, câu văn... dựng tóc gáy.
Theo Tuổi Trẻ CườiĐố Vui ! Đố Vui!
- Đố cậu biết cái gì có sáu mươi chân lại chỉ sống bằng rau quả và sữa chua chất béo.
- Chịu.
- Đó là lớp aerobic.
***
- Đố cậu cái gì rất cứng, dựng ngược lên, màu trắng, ở đầu màu đỏ, lại có mùi nước tiểu.
- Cậu bậy thế.
- Có cậu nghĩ bậy thì có. Chẳng qua đó chỉ là một cái cột cây số bên vệ đường.
Chuyện cười hay nhất trên Internet
Mẩu chuyện dưới đây được Hiệp hội Phát triển khoa học Anh (BA) công bố là hay nhất thế giới, sau một cuộc bầu chọn kéo dài 3 tháng với một lượng độc giả lớn tham gia.
Nhà thám tử lừng danh Sherlock Holmes và trợ lý của mình, bác sĩ Watson, đã dựng lều qua đêm trong một chuyến du lịch dã ngoại. Nửa đêm, Holmes bỗng đánh thức Watson dậy và hỏi:
Holmes: Watson, hãy nhìn lên trời và nói tôi biết anh suy được điều gì?
Watson: Tôi nhìn thấy hàng triệu ngôi sao. Và nếu như có hàng triệu ngôi sao, thậm chí vài ngôi trong số đó là hành tinh, rất có thể sẽ tồn tại một hành tinh như trái đất. Và nếu có một vài hành tinh như trái đất thì ở đó rất có thể sẽ có sự sống.
Holmes: Watson, anh thật là ngốc. Lều của chúng ta đã bị đánh cắp.
BA nói rằng chuyện cười này được ưa thích nhất trong số 10.000 câu chuyện đã đăng trên website. Nó thu được 47% phiếu bầu cho câu chuyện hay nhất trong số 100.000 người tham gia từ hơn 70 quốc gia.
theo Internet Report6 tuổi đã kết hôn...
- Kết hôn là việc rất trọng đại! Con đã tính kỹ chưa?
- Kỹ rồi ạ! - Cậu bé đáp - Chúng con sẽ ở một tuần trong phòng của con và một tuần trong phòng của cô ấy. Nhà hai đứa lại ở gần nhau nên ban đêm con có thể chạy về nhà nếu cảm thấy buồn.
- Thế còn chuyện đi lại? - Người cha hỏi.
- Cả hai đứa đều có xe đạp ba bánh. Cha đừng lo!
Cậu bé trả lời tất cả các câu trả lời của cha một cách chững chạc. Cuối cùng, người cha hỏi:
- Thế còn chuyện con cái thì sao? Sau khi lập gia đình, người ta sẽ phải sinh con đẻ cái, con biết không?
- Bọn con tính cả tới chuyện đó rồi. Mỗi lần vợ con đẻ ra quả trứng nào là con giẫm bẹp ngay.
Mẹ con thích ....
- Tại sao chiều nay con không đến sinh hoạt ?
- Dạ, chiều nay con phải đi học đàn, thầy giáo sắp đuổi con rồi!
- Vậy hả... , thế con có thích học đàn không ?
- Dạ không, nhưng mẹ con thích...
- ?!!
Nhóm bạn LadyBird
- Nhóm của em có bao nhiêu bạn ?
- Dạ có 5 bạn
- Các em đặt tên cho nhóm là gì ?
- Dạ tên nhóm là LadyBird!
- Tại sao lại là LadyBird ?
- Dạ vì đầu tiên có 4 bạn gái nên lấy tên là Lady, sau đó thêm một bạn trai nên thêm bird là LadyBird.
- !!!


