Đợi một phút
Một bà có tính hà tiện và tham lam nằm mơ thấy Thượng đế, liền hỏi:
- Thưa ngài, 100 năm của hạ giới bằng bao nhiêu ngày trên thượng giới?
- Con ơi, không thể tính bằng ngày mà chỉ bằng một phút thôi.
- Thế 100 triệu đồng thì sao?
- Chỉ đáng 1 xu trên thượng giới mà thôi.
- Vậy xin ngài rủ lòng thương ban cho con 1 xu. Con sống nghèo khổ lắm.
- Được, con hãy đợi ta một phút nhé!
Không sâu đâu
Một lữ khách đi ngựa đến một dòng sông xa lạ. Ông ta hỏi một thiếu niên xem dòng sông ấy có sâu không.
- Không đâu - Chú bé đáp.
Và người kỵ mã bắt đầu vượt sông. Nhưng ngay sau đó ông ta nhận ra cả người lẫn ngựa đều phải bơi trối chết.
Khi người lữ khách đã tới bờ bên kia, ông quay lại hét lên:
- Tao cứ tưởng mày nói là sông không sâu.
- Đúng thế mà - Chú bé đáp - Nước sông này chỉ ngập ngang bụng lũ vịt của cháu thôi.
Xin thêm phấn
Một buổi sáng đầu năm, một người nông dân ở làng nọ gặp cha xứ đang đi trên đường.
- Chào cha ạ! - Người nông dân lễ phép.
- Chào đứa con của quỷ sa tăng - Cha xứ trả lời.
- Thưa cha, xin cha ban phước lành cho con, vì đêm qua con mơ thấy...
- Tôi không quan tâm tới những giấc mơ của kẻ khác - Cha xứ ngắt lời.
- Dạ, nhưng con mơ thấy những điều về cha.
- Thật vậy sao! Thế anh kể đi.
- Thưa cha, con mơ thấy con chết và đang đi lên thiên đàng.
- Lên thiên đàng? - Cha xứ kêu lên - Anh không bao giờ lên thiên đàng được vì anh có đi lễ nhà thờ đâu.
- Lạy cha, thật ạ, con được lên thiên đàng. Con thấy một cái thang rất dài và một thiên thần đứng dưới chân cầu thang. Thiên thần đưa cho con một cục phấn rất to, rồi bảo con: "Mỗi bước lên cầu thang, phải đánh một chữ thập. Mỗi dấu thập ấy là tội lỗi mà con đã phạm phải ở trần gian. Khi nào thấy hết tội thì mới thôi làm dấu và cứ thế tiếp tục đi lên". Sau khi con đã đánh rất nhiều dấu và leo lên khá xa thì con trông thấy một người đàn ông đang đi xuống. Con rất ngạc nhiên, vì người ấy chính là... cha.
- Là tôi? Tại sao tôi lại đang ở đấy?
- Thưa cha, đấy là điều mà con ngạc nhiên. Con đã hỏi cha và cha trả lời: "Tao xuống xin thêm phấn".
Khí hậu tốt
Đám khách du lịch đang bàn tán về cảnh vật và ưu, nhược điểm của khu nghỉ mát - điều dưỡng mà họ mới tới thì một người đàn ông từ đằng xa đi lại. Thấy mọi người vui vẻ, anh ta cũng góp chuyện.
- Đây là một khu điều dưỡng tuyệt vời! - Người đàn ông nói. - Khí hậu trong lành, đồ ăn thức uống ngon, bổ, rẻ nhiều ê hề... nói chung là cực kỳ có lợi cho sức khỏe, đặc biệt là mùa hè thì không chê vào đâu được. Các anh chị hãy nhìn vào tôi đây, bây giờ tôi khỏe mạnh cường tráng thế này, chứ hồi mới đến đây tôi không nói được, không đi được, và đầu còn trọc lóc nữa kia.
Mọi người nhìn anh ta trầm trồ thán phục. Bỗng có tiếng hỏi:
- Thế thì chắc là anh phải ở đây lâu lắm rồi nhỉ?
- Vâng, lâu lắm rồi đấy ạ. Tôi ở đây từ khi mới cất tiếng khóc chào đời đến nay đấy.
Thuốc diệt muỗi
Có một anh chàng đi ra chợ thấy ai cũng mua hoặc bán cái gì đó. Nhìn lại mình thấy chẳng có cái gì để mua, cũng chẳng có cái gì để bán, liền chạy về nhà nghiền một cục gạch ra rồi gói thành từng gói nhỏ. Khi đem ra chợ, anh ta rao:
- Ai mua thuốc diệt muỗi không?
Mọi người liền đổ xô đến mua, loáng một cái đã hết. Bỗng người cuối cùng quay lại hỏi anh ta:
- Thuốc này dùng như thế nào?
Anh ta thản nhiên:
- Bà đem về nhà, bắt được con muỗi thì vạch mồm nó ra, cho thuốc này vào thì thế nào cũng chết.
Khác xa
Hai người đàn ông nói chuyện với nhau. Một người bảo:
- Này, có tiền và không có tiền đúng là khác nhau một trời một vực cậu ạ.
- Cậu nói thế là có ý gì?
- Ai có tiền thì đi xe hơi, uống bia ôm. Còn ai không tiền thì cố lắm cũng chỉ đi xe ôm và uống bia hơi thôi!
Gà sáu chân
Gia đình một nhà tạo giống nọ thích ăn món đùi gà tây trong bữa tối nhưng không bao giờ có đủ cho mỗi người một chiếc. Bực mình vì cảnh lũ con tranh ăn, ông lao vào nghiên cứu để lai tạo ra một giống gà đặc biệt.
Sau nhiều nỗ lực bất thành, một hôm, ông công bố phát minh vĩ đại của mình trước toàn giới khoa học rằng ông đã tạo ra được giống gà tây có 6 chân.
- Thế mùi vị của loại thịt gà ấy như thế nào? - Cử tọa hỏi.
- Tôi không biết! – Nhà khoa học đáp – Tôi chả bao giờ đuổi kịp nó cả.
Đánh lạc hướng chuyên gia
Hai tên trộm đang hì hục mở một cái két sắt trong nhà băng. Thấy lâu, một thằng hỏi:
- Tại sao mày lại dùng chân để mở?
- Làm thế này lâu hơn vài phút nhưng sẽ khiến cho bọn chuyên gia về dấu tay phải phát điên lên đấy!
Người thu tiền
Vào đêm cuối năm.
- Có ai không?
- Ai đó?
- Người buôn gạo đây.
- Chủ vắng nhà rồi.
Nhưng giọng nghe y như giọng người chủ. Vì thế người thu tiền chọc thủng một lỗ trên cửa ngăn bằng giấy và nhìn vào trong. Chủ nhân đang ngồi sưởi chân.
- A! Ông nói chủ đi vắng, nhưng ông đây rồi.
Người chủ giận dữ:
- Tại sao anh dám làm thủng cửa, đây là nhà tôi mà.
- Xin lỗi, tôi sẽ sửa lại.
Anh ta sửa lại lỗ thủng.
- Xong rồi.
- Anh không còn nhìn thấy tôi nữa chứ?
- Không thấy.
- Vậy thì tôi không có nhà.
Không thối lại được
Sau khi nhậu nhẹt say sưa hai tên anh chị đứng dậy tỉnh bơ bước ra khỏi quán. Ông chủ quán người Tầu vội chạy theo:
- Hầy, các nị phải trả tiền nước cho ngộ chứ!
Một trong hai tên anh chị nhìn chủ quán trừng trừng, rồi rút từ trong cạp quần một khẩu Colt 45 quăng xuống cái bàn gần đó.
- Tiền hả? Đây, cầm lấy.
Ông chủ quán run cầm cập van xin:
- Thôi xin nị cứ giữ nó đi, ngộ không dám lấy đâu, vì ngộ không có... súng lẻ để thối lại cho nị mà.
Gã khờ
Khi một gã khờ trong làng bỗng dưng khoác những bộ áo lộng lẫy thì hàng xóm ai cũng thắc mắc về sự giàu có của hắn.
- Sao mà anh khấm khá lên vậy? - một người hỏi.
- Tôi trúng xổ số giải nhất - gã khờ đáp.
- Nhưng làm sao anh đoán ra số trúng?
- À, ba lần liên tiếp, tôi nằm mơ thấy số bảy; thế là tôi suy tính ba lần bảy là hai mươi bốn rồi tôi mua số 24. Thế là trúng giải nhất.
- Ðồ ngu, ba lần bảy là hai mươi mốt, đâu phải là hai mươi bốn.
- Ái chà, vậy sao - Gã khờ đáp. - Nhưng dẫu sao thì số hai bốn cũng trúng.
Thâm
Hai người bạn đã lâu không liên lạc bỗng gặp nhau trên đường vào một ngày cuối năm. Sau một lúc nói chuyện, họ chia tay và mời đến nhà nhau vào dịp tết. Người thứ nhất cho bạn biết địa chỉ:
- Cậu cứ đến nhà mình nhé. Gửi xe xong, cậu vào cửa trước chung cư, dùng chân đá cho cửa mở ra, đến thang máy, ấn nút bằng cùi chỏ tay trái, lên tầng sáu, cậu sẽ thấy tên mình trên cửa nhà. Cậu ấn chuông bằng cùi chỏ tay phải là mình ra mở cửa cho cậu vào ngay.
- ...?!?
- Thì chắc chắn là tết cậu sẽ chẳng đến nhà mình tay không, đúng không?
Tay đua bất đắc dĩ
Gã nọ đang ngạo nghễ trên chiếc xe hơi mới cáu. Trong lúc chờ đèn xanh thì có một ông lão đi xe máy cà tàng đậu kế bên. Ông lão nhìn chiếc xe láng bóng, hỏi:
- Xe đẹp quá! Giá bao nhiêu vậy con trai?
Gã kia nở mũi:
- Nửa triệu đô đấy bố! Và chạy được tới những 300 dặm một giờ!
Ông lão thích thú chồm người nhìn vào trong xe. Vừa khi ông lão xem xong thì đèn xanh, gã trai tăng tốc, phóng vọt đi. Chưa tới 10 giây, gã đã thấy ông lão ở phía sau. Ngạc nhiên, gã liền tăng tốc nhưng hình như ông lão không chịu rời gã. Cực kỳ kinh ngạc, gã nhấn ga với tốc độ tối đa nhưng vẫn thấy ông lão rạp người trên chiếc xe máy, chạy sát nút chiếc xe hơi. Đột nhiên, xe ông lão đâm sầm vào phía sau xe gã. Gã liền thắng gấp lại, phóng ra ngoài. Không thể tin nổi, ông lão vẫn còn sống, thều thào:
- Gỡ... gỡ hộ... cái dây đeo quần của bố ra khỏi... kính chiếu... hậu!
"Bảnh"
- Lâu quá không gặp, làm ăn sao rồi mày?
- Nói chung ngày nào cũng thấy mấy triệu lởn vởn trước mặt.
- Nghề gì bảnh thế?
- Nghề này... ớn lắm!
- Buôn lậu hả?
- Không, chăn bò!
Hên & Xui
Có một ngôi chùa ở một nơi xa xôi nào đó... có 3 vị sư tăng đang tu hành. Thời gian tu hành là 100 năm với điều kiện là trong 100 năm đó họ không được mở miệng nói bất cứ một lời nào. Cho tới ngày cuối cùng của năm thứ 99 thì chùa hết gạo và 3 người phải xuống núi mua gạo. Trên đường đi trở về, vì đường dốc cao quá nên đã có một bao gạo bị rớt khỏi xe thồ nhưng vị sư thứ nhất mải lo đẩy nên không hề để ý. Vị sư thứ hai ra dấu cho vị sư thứ nhất báo là đã rớt bao gạo nhưng diễn tả mãi mà vị sư thứ nhất cũng không hiểu, thế là vị sư thứ hai nổi nóng và quát:
- Tôi diễn tả tới như vầy mà cũng không hiểu à, đồ con bò...
Vị sư thứ nhất liền trả lời:
- Chết ngươi rồi... ngươi dám nói chuyện à?
Lúc này vị sư thứ ba cười phá lên và nói:
- Hên quá! Mình chưa nói...
Cách mượn đồ hàng xóm
Cứ mỗi lần người đàn ông nhà bên đến gõ cửa nhà Robinson là y như rằng ông ta sẽ mượn một thứ gì đó.
- Lần này ông ta sẽ không có cơ hội mượn được thứ gì nữa đâu - Robinson lẩm bẩm nói với vợ - Xem đây này.
- Ơ, tôi tự hỏi không biết sáng nay anh có dùng cái cưa máy hay không? - Người hàng xóm bắt đầu.
- Ôi, tôi rất tiếc - Robinson nói - Nhưng thật sự thì cả ngày hôm nay tôi phải dùng đến nó rồi.
- Nếu vậy thì anh sẽ không cần những cây gậy chơi gôn đâu nhỉ, anh có phiền nếu tôi mượn chúng không? - Người hàng xóm hỏi.
Lý sự cùn
- Này, sao bánh tôm nhà hàng làm không có con tôm nào trong bánh hết vậy?
- Thế ông đã ăn cơm sinh viên chưa ạ?
- (Ngạc nhiên) Hồi còn sinh viên, tôi ăn thường xuyên...
- Thế khi ăn cơm, ông có thấy "con sinh viên" nào không ạ?